Cội Nguồn Di Sản
Trong không gian huyền ảo của đêm rừng Bù Đăng, dưới ánh lửa bập bùng và màn sương đêm che phủ đại ngàn, tiếng cồng chiêng vang lên trầm hùng, lách cách rồi ngân xa, lan tỏa khắp núi đồi như tiếng gọi vang vọng của tổ tiên. Đối với đồng bào dân tộc thiểu số S'Tiêng tại xã Bù Đăng, Thành phố Đồng Nai, cồng chiêng không đơn thuần là một loại nhạc cụ gõ bằng đồng, mà là biểu tượng tinh thần thiêng liêng nhất, là ngôn ngữ duy nhất kết nối thế giới thực tại với thần linh (Yang), kết nối con người với thiên nhiên và vũ trụ bao la.
Theo quan niệm tâm linh lâu đời của người S'Tiêng, mỗi chiếc cồng, chiếc chiêng đều có một vị thần (Yang Ching) ngự trị. Dàn cồng chiêng truyền thống của người S'Tiêng thường gồm bộ 6 chiếc (gọi là Ching), không có núm, được đánh bằng dùi bọc vải hoặc bằng mép bàn tay trần. Độ trầm bổng, ngân vang của từng thang âm đòi hỏi kỹ năng thẩm âm tuyệt đối và sự phối hợp nhịp nhàng giữa các thành viên đội chiêng.
Mỗi dịp trọng đại trong vòng đời người S'Tiêng — từ lễ thổi tai cho trẻ sơ sinh, lễ mừng lúa mới (Yang Sri), đến lễ mừng nhà dài mới — tiếng cồng chiêng đều vang lên như người dẫn đường tâm linh. Nhịp chiêng khi khoan thai lúc dồn dập, dẫn dắt các vòng xoang uyển chuyển của những chàng trai cô gái bản địa quanh cây nêu rực rỡ.


